Trong quãng đời học sinh, điều gì khiến bạn nuối tiếc nhất?.

Lại một mùa hè nữa sắp tới, khi ve bắt đầu kêu, phượng chuẩn bị nở, đồng nghĩa với mùa thi, mùa của chia ly đang đến rất gần. Tôi vẫn nhớ như in khoảng thời gian cuối cấp của mình cách đây nhiều năm, cảm giác bồi hồi xen lẫn sự tiếc nuối đến khó tả. Chỉ biết là nó giống những nỗi bâng khuâng khi chúng ta nhìn lại một thời đã xa, và nhận ra rằng đó là một khoảng thời gian đẹp đẽ đã chẳng thể nào quay trở lại được nữa. Những năm tháng ấy, phải đến lúc chúng ta đứng ở cái ngưỡng chia tay hoặc đã đi xa lắm rồi – mới thấy cảm giác nuối tiếc nghèn nghẹn ở cổ nó rõ đến thế nào.

Khi con người càng trưởng thành, người ta lại càng trân quý một quãng đời hoa niên tươi đẹp được cạnh bên thầy cô, bạn bè. Những năm tháng cắp sách đến trường, những trò nghịch ngợm nhất quỷ nhì ma… thanh xuân vườn trường luôn là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta. Quãng thời gian thanh xuân dù đôi lúc khiến ta buồn, có khi lại khiến ta vui, lắm lúc nó lại là tất cả những gì khiến ta hối tiếc nhất, nhưng nếu cho chọn lại một lần nữa, chúng ta vẫn sẽ bất chấp quay lại.

Và bạn đã có một thanh xuân như thế nào?

Giá như mình sớm nhận ra rằng thời học sinh trôi qua nhanh đến nhường nào

Nếu thanh xuân là một giấc mơ thì ta sẽ mơ hoài không tỉnh, và cấp 3 chính là những điều đẹp nhất trong giấc mơ đó. Chúng ta đã gửi phần đẹp nhất, trong sáng nhất, nhẹ nhàng nhất của tuổi trẻ vào những năm cấp 3.

Chúng ta luôn nghĩ rằng mình có thời gian, nhưng thật ra thời gian lại là thứ vô tình nhất thế giới này. 3 năm tưởng chừng như thật dài, nhưng chớp mắt một cái – mình lại đứng ở cái vạch cuối của cuộc hành trình này rồi. Ai cũng nghĩ rằng mình còn đầy cơ hội để đi chơi với nhau, để làm cái này cái kia với nhau, thế rồi đến bây giờ mới nhận ra: Bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu hành động cũng chẳng thể đủ để chúng mình thấy trọn vẹn kỷ niệm bên nhau rồi.

3 năm trôi qua nhanh như chớp mắt, em giờ nào có nhớ?

Thanh xuân như một dòng sông mà không ai có thể tắm được hai lần, hay như một dòng chảy dọc sinh mệnh, dù có mở ra hay cố ghì nắm chặt, đều chảy xuống qua những luồng kẽ tay. Chỉ đến bây giờ, khi ở giây phút chia xa, khi đã ở cuối một chặng đường, chúng ta mới có cơ hội ngoảnh đầu lại, và nhận ra mình đã đi được xa đến thế nào, mình đã trưởng thành ra sao.

Có nhiều lời muốn nói nhưng lại không đủ can đảm, giờ thì không còn cơ hội nữa rồi

 Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện về tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại nơi đáy trái tim. Chúng ta luôn nuối tiếc vì những lời chưa nói. Thời gian bên nhau rộng và dài như thế, mà chẳng đứa nào chịu nói ra, để đến bây giờ thì đã chẳng còn thời gian ở bên nhau mà an ủi, mà thấu hiểu của nhau nữa.

Vì không đủ dũng cảm để tha thứ cho nhau, nên bây giờ những tình bạn rất đẹp chỉ còn trong ký ức. Những lời cảm ơn, những lời xin lỗi, lời tỏ bày những khúc mắc mang trong mình bấy lâu, những lời ấp ủ thật đơn giản để nói ra, vậy mà chúng ta mất 3 năm để nhận ra rằng mình cần phải cất tiếng. 

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc ấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta thực sự không biết bản thân muốn cái gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời. Bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt ít nhiều.’ (Reply 1997)

Còn thiếu nhau bao lời xin lỗi, định nói ra nhưng rồi lại thôi…

Tuổi 18 cái gì cũng có, chỉ là không đủ dũng khí để nói thích một người

Có ai đó đã nói rằng tình cảm học trò là thứ tình cảm đẹp nhất, trong sáng nhất và đáng trân trọng nhất của cuộc đời mỗi người. Những ai đã trải qua thì sẽ không thể nào quên được, ai chưa trải qua thì đó là một trải nghiệm ngây ngô tuyệt vời nhất, và rằng nếu có ai đã bỏ lỡ nó, thì đấy là một trong những điều nuối tiếc nhất. Những rung cảm sau này của tình yêu khi trưởng thành không bao giờ có thể giống với tình cảm thời áo trắng này được nữa.

Ai cũng từng mong ước có một người nắm tay cùng nhau đi dưới sân trường, quan tâm mình học bài xong chưa, cùng nhau trao đổi về bài tập và đưa đón nhau mỗi khi tan trường… thế nhưng không phải ai cũng đủ can đảm để biến nó thành hiện thực. Lời tỏ tình đã ở ngay trên đầu môi rồi nhưng cuối cùng vẫn giữ lại trong lòng mà không đủ can đảm để nói ra.

Tuổi 17, 18 khi đó cái gì cũng có, chỉ là không có đủ dũng khí để nói thích một người. Ngày ngày chỉ biết lặng thầm dõi theo người ta, một ánh mắt, một nụ cười cũng khiến tim lỡ nhịp. Chịu đựng tất cả mọi thứ để ở lại, cũng chỉ vì một bóng hình thân quen của người ấy…

Nuối tiếc quá nhiều…

‘Thanh xuân của bạn luôn có một người mà, bạn sẽ nhớ đến cả khóe miệng của cậu ta khi cậu ta mỉm cười, nhớ cả âm điệu trong giọng nói khi cậu ta nói chuyện, thậm chí nhớ cả mùi bột giặt trên quần áo cậu ta. Chỉ vì cậu ấy, giấc mơ của chúng ta sáng rực và mạnh mẽ.’

‘Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi. Cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân.’

Chưa kịp khám phá hết mọi ngóc ngách trong trường, ăn hết các món ở canteen

Điều nuối tiếc này dành cho những người bạn đã dành 3 năm chỉ đến trường đi học, hết giờ đi về mà không biết rằng ở trong ngôi trường tưởng chừng như nhàm chán, khô khan này, có biết bao ngóc ngách bạn chưa từng được biết đến. Tầng thượng của dãy nhà 6 tầng, phía ngoài cửa sổ lớp học hay khu vực sân thể dục, vườn cây trong sân trường… Thậm chí ngay cả những món ăn ‘đặc sản’ ở canteen mà bạn vẫn chưa thể thưởng thức hết. Nếu đang thiếu những điều này thì thời học trò của bạn đã ‘khuyết’ đi một phần kí ức rất tuyệt vời đấy!

‘Tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm. Khi bạn ôm nó vào lòng, nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa.‘ 

Ước gì lần đó mình ‘điên rồ’ và bồng bột hơn!

Khi ta còn trẻ là khi ta được mắc sai lầm, được làm những gì mình thích và được trải nghiệm mọi điều mình mong muốn. Thế nhưng sai lầm, thất bại, những hình phạt… lại làm những cô, cậu bé chưa 18 không dám bộc lộ hết cá tính và suy nghĩ của bản thân.

Thật ra, tất cả những điên rồ và dại khờ khi còn trẻ đều sẽ là cơ hội để lưu giữ lại kỉ niệm và khám phá chính bản thân mình. Chúng ta cần ít nhất một lần khẳng định sự tồn tại của mình với thế giới xung quanh. Dù đó là việc làm ngốc nghếch hay khờ dại, thành công hay thất bại thì hãy cứ thử đi, vì nếu ta không làm điều ngu ngốc khi còn trẻ, sẽ chẳng còn gì khiến ta mỉm cười khi về già. Bởi vậy, ‘hãy cứ sai đi vì cuộc đời cho phép‘!

Nếu thời gian có quay trở lại…

‘Tiếc nuối vì thời cấp 3 đã không đi chơi nhiều hơn chút, không gần gũi đi ăn với bạn bè nhiều hơn chút, không nghịch ngợm tự do làm điều mình thích nhiều hơn chút. Tiếc nuối bản thân đã không hẳn là chính mình, không can đảm đối diện với chỉ trích từ người khác, không tự tin thể hiện bản thân, không mạnh mẽ vượt qua nhiều chuyện. Đến bây giờ muốn làm thì đã muộn rồi…‘ (Ngô Diệc Linh)

‘Hi vọng mở mắt ra quay lại cái năm 17 tuổi, chơi nhiều hơn, sẵn sàng cúp học để xem phim cùng con bạn, không cắm đầu vào học như những ngày cuối cấp 3 nữa…‘ (Duyên Duyên)

Tuổi thanh xuân như một cơn mưa rào…

Cái gọi là thanh xuân, là tuổi trẻ ấy thực ra không có gì xa vời cả, nó là những điều nhỏ nhất diễn ra quanh bạn suốt những ngày tháng học trò. Là thầy cô, là bạn bè, là bảng đen, là ghế đá, là hàng cây trước sân trường, là góc căng tin kỷ niệm, là những lần trốn học… Từng chút, từng chút một, chúng thấm vào từng ngóc ngách của nỗi nhớ, của hoài niệm. 

Cuộc đời học sinh trong 12 năm học phải trải qua 3 cuộc chia tay: cấp 1, cấp 2 và cấp 3. Những gì còn lại ở những năm tháng học cấp 1, cấp 2 thuộc về kí ức tuổi thơ, đó là những mảnh kí ức và cảm xúc vụn vặt của những cô bé, cậu bé vẫn còn vô cùng non nớt. Nhưng khi lên đến cấp 3, ngưỡng tuổi của những người đang dần trưởng thành, mọi khoảnh khắc và cảm xúc đều bộc lộ một cách rõ nét hơn. Ở bên nhau vui vẻ bao nhiêu, khi xa rồi càng thấy trống trải và hụt hẫng bấy nhiêu. Điều đáng tiếc nhất là, những người ở bên ta thời thanh xuân này, qua thời gian có thể sẽ không còn gặp lại được nữa.

Tuổi thanh xuân như một cơn mưa rào

‘Tớ ước gì bây giờ được ngủ một giấc, mở mắt ra thấy mình vẫn ở lớp học cấp ba ngày ấy.

Thấy mình vẫn nằm dài trên chiếc bàn gỗ ép bóng loáng, trước mặt có quyển sách ngữ văn mở đến trang nào cũng không biết.

Vẫn nghe tiếng quạt trần kêu đều đều, lúc rảnh rỗi trong giờ học vẫn hay ngửa cổ lên thử tính xác suất xem cái quạt đó có rơi xuống không, mà có rơi thì có thiệt hại tính mạng hay chấn thương thân thể hay không, tính xong rồi quay ra nhìn nhau cười ha hả. 

Nhìn xung quanh vẫn là các bạn, vẫn là chỗ ngồi đó, mọi người đều 17 tuổi. Vẫn thấy cậu bạn bàn đầu trong giờ lén lút vẽ bậy lên bàn, vẫn thấy đứa bạn nhân lúc cô giáo viết bảng cho vội miếng bánh mì vào miệng,vẫn thấy cậu bạn bàn cuối ngủ gật trong tiết, vẫn thấy các bạn đùa nghịch vui vẻ hay lúc thi gian nan…

Ngoảnh đi ngoảnh lại các bạn vẫn luôn ở đây, đầy đủ không thiếu một ai, thanh xuân vẫn còn ở đó. Tớ buồn, tớ vui vẫn luôn có các cậu, chúng ta đều có nhau.

Hồn nhiên của tớ, vội vã chạy qua ba năm trung học.

Hóa ra thanh xuân là nuối tiếc.’

Thời gian thấm thoắt thoi đưa chẳng chờ chẳng đợi một ai. 3 năm cấp 3 tưởng dài đằng đẵng chính thức khép lại sau buổi bế giảng của lớp 12. Trang kết của một chương tuổi trẻ khép lại, tất cả những kỉ niệm ngày hôm nay sẽ thuộc về quá khứ. Bầu trời của chúng ta ở những năm cuối cấp là những tiếng giảng bài ấm áp của thầy cô, là tiếng cười nói xôn xao của lũ bạn, là khoảng sân trường tràn đầy ánh nắng và bóng cây, là tiếng trống trường vội vã… xin được phép khép lại.

Thanh xuân này, cho dù còn nhiều điều hối tiếc, nhưng chúng ta đã để lại cho nhau những kỉ niệm tươi đẹp nhất…

Ảnh tổng hợp

Recommended For You