Bạn thân tôi làm gái (Chap 14 -15) _La Duy

Ngày hôm đó tôi ngồi cafe với Thư ở cái quán quen thuộc, bọn tôi ngồi tán dóc cái sự việc ngày hôm qua, nhìn lại thấy mình vẫn bản lĩnh và bảnh nên tôi rất thích, tôi cứ ngồi kể tới cái lui từng cái khoảng khắc mà tôi tưởng tượng lại trong đầu.

Thư vẫn cứ ngồi lắng nghe, đôi khi cười một chút. Cái sự gượng gạo đó của nó tôi nhận ra..nhưng vờ như không thấy..

Chắc nó cảm thấy nhàm chán khi tôi cứ nói mãi việc của mình, còn nó..cảm xúc của nó thì cứ bị cái gì đó nó chặn lại khiến nó không nói được..hay là không dám nói gì đó tôi không rõ nữa…nó về trước..tôi lại ngồi một mình, lâu lâu nghỉ lại cứ ngồi cười tủm tỉm một mình..

Sáng hôm sau tôi đi học với tâm trạng ngóng chờ một cái gì đó, chờ một câu trả lời chẳng hạn hoặc chờ một lá thư hồi âm đại loại…

Tới trường cảm giác tôi vui vẻ và hung phấn lắm, cứ thấy vui trong long, thấy cái gì cũng đẹp, cái gì cũng tươi xanh..

Thậm chí thấy con mình từng chê xấu hôm nay cũng thấy nó đẹp gái nữa..

Ở đoạn tôi đi vào Khu lớp mình, tôi có nhìn lên Khu lớp của Vy..

Tôi thấy Vy và Thư đang đứng ở lan can trước lớp Vy nhìn tôi..

Tự nhiên tôi thấy bất an một cách kì lạ..

Thư nó về lớp và kèm trên tay một lá thư..nhưng nó đi rất chậm rãi, không có một tí nào cảm xúc là vui vẻ hay mừng cho tôi..

Tôi bất an thật sự..

Cầm lá thư trên tay với ánh mắt mọi người xung quanh đổ dồn vào…tôi thực sự không dám mở ra đọc.

Tôi cầm lá thư ra một góc ghế đá của sân trường ngồi và bắt đầu đọc nó một mình..

“ Gởi Duy 

Điều đâu tiên Vy muốn xin lỗi Duy nhé. Xin lỗi vì đã làm Duy hiểu lầm, xin lỗi vì đã không nghe Duy nói từ đầu và xin lỗi đã để Duy tốn công sức làm những con hạc giấy này..

Duy ơi đến bây giờ Vy mới biết là Duy đã nhận một bức thư trong lúc Duy bị thương vì đánh nhau ở trường. Điều đầu tiên Vy muốn nói là : 

V y c h ư a t ừ n g g ở i b ứ c t h ư n à o c h o D u y c ả

Vy cũng biết nội dung bức thư đó ghi gì rồi, tiếc là người ghi không phải là Vy…

Vy cũng chưa từng nghĩ Duy lại thích Vy như thế, hiện tại Vy chỉ muốn tập trung học vì hết lớp 12 Vy sẽ đi du học chứ không ở đây, trong long Vy chưa bao giờ nghĩ đến yêu đương gì cả. Bố mẹ Vy cũng cấm không cho Vy yêu đương ở tuổi này..

Hơn nữa hôm Duy tặng quà cho Vy, Vy không muốn từ chối vì sợ Duy sẽ bị một cảm giác thất vọng ở trước đông người như vậy…Vy nghĩ với Duy thì điều đó thật không tốt chút nào. Vy đợi Duy lúc ra về để trả lại nhưng không gặp. Duy có thể sang nhà Vy gởi lại hoặc nếu không phiền Vy sẽ giữ nó coi như làm kỉ niệm đẹp. Ít ra một lần trong tuổi học trò được tỏ tình Duy nhỉ.

Không biết nên cám ơn Thư hay là nên giận Thư đây. Thư đã cố sắp xếp và làm mọi thứ để Vy mở lòng nhưng điều đó là không thể, Vy sau này cũng không ở đây nữa..Nếu có mở lòng chỉ sợ lại xa cách đau lòng thêm thôi.

Duy cũng đừng trách Thư. Thư cũng chỉ muốn làm những điều tốt đẹp cho Duy thôi. Nếu là Vy thì Vy sẽ cám ơn Thư đấy. Duy hãy quan tâm đến những người xung quanh mình thì Duy sẽ nhận ra được những điều thú vị hơn là thích Vy đấy.. 

Cám Ơn vì Tâm Tư của Duy và Xin Lỗi vì không biết điều đó làm Duy tổn thương. 

Vy cũng hay ra cafe với Thư để học đấy, Duy thích có thể tham gia cùng, không làm kẻ thù của Vy là được. Vy sợ lắm.

Vy dừng thư nhé. 

VyVy”


Tôi gấp lá thư lại, đút vào trong túi quần..không xé đi.

!!! Ngồi ở ghế đá là đợi Thư, Thư cố tình để tôi gặp Vy, cười chắc chỉ là lịch sự. Hèn gì thái độ dành cho một người lạ lúc ở cổng trường tôi nắm lấy tay Vy kéo đi bị giật phăng ra và bảo ghét tôi. Không có gì lạ .

Xâu chuỗi lại thì quả thật đúng vậy rồi.

Đó là lần đàu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi tỏ tình với một cô gái bị thất bại….

Tâm tư tôi bị rối bời, mọi cảm xúc gần như tan biến..tôi không hụt hẫng, không lo , không sầu. Tôi chỉ Đau…đau lắm, đau đến độ có thể ngồi đó khóc rống như một đứa trẻ cũng được..

Tôi thất tình một lần nữa, lần này là thật sự, không có một chút tia hi vọng nào…là mất thật sự. Chưa là của nhau những sẽ là mất mãi mãi…
Đơn giản là nó không thuộc về mình..thế thôi !

Tôi không tán gái thất bại, chỉ là thất bại khi đơn phương đối tượng không đúng thời điểm, không đúng lúc.

Vô duyên !

I can’t tell u nothin..

….

Tôi cứ ngồi đó thẩn thờ, điều đầu tiên tôi nghỉ tới là Thư. Tôi sẽ chửi nó một trận không còn gì để phản kháng lại nữa. Tôi đứng lên đi về phía lớp mình..

Bước từng bậc thang nặng nhọc, tâm tư tôi nặng trĩu khiến bước chân cũng mệt mỏi theo…

Tôi khựng lại ở bậc thang thứ 3…

Tôi chợt nhớ ra trong thư Vy nói…

“ Nếu là Vy thì Vy sẽ cám ơn Thư…”

Tôi quay đầu lại..một mạch đi ra khỏi cổng trường…tôi nghỉ học.

Tôi lại về với vị trí cũ của mình ngồi, quán cafe đó, góc đó, hương cafe đó, và những bản nhạc đó…mọi thứ vốn dĩ vẫn vậy..chỉ khác một điều là tâm tư đã thay đổi mà thôi.

Tôi biết dù cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được kết quả như thế này…

Thời điểm đó bệnh tự kỷ của tôi bắt đầu nặng hơn một chút, tôi chuyển qua nghe những thể loại mà bây giờ gọi là nhạc lofi..

Bắt đầu xuất hiện một vài triệu chứng như thấy vật gì không thẳng hàng ngăn nắp sẽ khó chịu, dép không để thẳng hàng khó chịu, hai chiếc hai nơi khó chịu. Bất cứ thứ gì biểu hiện nó không hoàn hảo tôi sẽ thấy khó chịu, nhộn nhạo khắp người và chỉnh lại cho bằng được. Ví dụ như khăn trải bàn bị xiêng tôi sẽ chỉnh lại cho thẳng nhất với cái mép bàn không lệt một li.

Lúc đó tôi bắt đầu sợ độ cao, đứng ở tầng 4 trở lên là tôi bắt đầu sợ. Nói chung phát ra nhiều triệu chứng của bệnh tự kỷ nhiều lắm. Nặng nhất là sai chính tả, sai một cách kì lạ. Mặc dù học ngu nhưng không thể sai như thế được, lúc đấy tôi sai chính tả trầm trọng như mất đi căn bản đấy. Nhìn chữ vẫn đọc được không có gì cả, nhưng viết là bị sai, ch thành tr, ngã thành hỏi, ng thành ngh. Đại loại vậy.

Thời gian đó với tôi cực kì khó khăn, tôi bị tự kỷ nặng trở nặng nên mẹ tôi xin cho tôi nghỉ ở nhà một thời gian. Hồi đấy tôi để tóc dài nên lúc phát bệnh tóc nó lại mau dài hơn, mỗi ngày nó lại nặng hơn một tí, tôi không đọc không viết được, không tiếp xúc với ai được, sợ hình tròn, Sợ ánh sáng…

Đến giờ tôi vẫn không nhớ được vì sao mình lại trở thành như vậy, có một vài ngày nặng đến độ tôi chỉ ngồi một góc, lấy hai tay một tay vẽ vuông một tay vẽ tròn bằng phấn đầy khắp phòng, từ nền nhà đến tường trong phòng đều như thế.

Tôi không nhớ rõ rằng mình bị bao lâu nữa..

( Năm 11 tôi phải nghỉ học, bị lưu ban một năm )

Lúc điều trị tôi chỉ chịu tiếp xúc với mẹ và bác sỉ. Người lạ vào là tôi lẩn đi không muốn gặp, không muốn gặp ai cả. Một khoảng thời gian điều trị chính xác bao lâu tôi không nhớ rõ..

Tôi chỉ nhớ..

Vào một ngày trời sáng rực rỡ, tôi đang ngồi ghế đắp chăn như những ông già sau vườn, tôi ngồi đó cứ nhìn tất cả mọi thứ trong tầm mắt..

Có một đôi tay để lên vai tôi..

Tôi nhìn đôi tay đó bỗng thấy lòng mình bồi hồi, một thứ gì đó chảy ra trong tâm trí tôi mà không định hình được..

Đôi tay đó quen lắm.

Tôi ngước lên nhìn..

Bóng dáng một người con gái bị ánh mặt trời che lấp, chỉ thấy bóng đen không rõ mặt..

Tôi dụi mắt lấy tay che bớt đi ánh nắng đang rọi vào..

Tôi thấy em…một bầu trời bé nhỏ.

Lộp cộp…

Tiếng guốc bước ra từ thang máy làm tôi chợt tỉnh, thôi hoài niệm ngày xưa đã.
Tôi đối diện với nó, tất nhiên anh VP cũng đi kèm theo bên cạnh, tôi nháy mắt bảo nó sang ghế ngồi đợi.. Anh rất ít nói, chỉ cười và móc tiền rồi đi. Chưa bao giờ thấy anh chê hay khen một ai cả. Anh lại cười

– Bao nhiêu em trai
– 250k đại ca..

Tất nhiên, không đời nào ảnh đưa 250k cả. 500k là tờ tiền thấp nhất trong người ảnh thì phải..

Đưa tiền xong ảnh đi một mạch ra lấy xeee..

Ảnh khựng lại..

Quay lại nhìn tooiii

Rồi ảnh quay lại :

– Giữ số con bé này cho anh..

Tôi gật gật, ảnh lại móc thêm 500k nữa ra đưa tôi..ồ vậy là tiền lì xì với cả tiền tip riêng là gần 4tr…

( Lúc này tôi vẫn đang xài nokia trắng đen, ứng lương thêm chút mua con Huawei Y9 liền, sau đó bắt đầu viết truyện )
Anh Vp về, để lại sau lưng anh một tàn dư mà tôi không bao giờ dọn dẹp nổi..

Tôi gọi cho chủ, xin off một đêm. Tôi đưa tạp vụ 200k nhờ nó trông hộ, tôi ở gần đấy, đông khách cứ gọi tôi về. Lúc đấy 23h30 rồi nên khách vắng..

Tôi lại chỗ nó ngồi, nắm tay kéo nó đứng dậy, tôi dắt nó ra chiếc xe wave không giấy trông rách nát củ kỉ lắm. Tôi sợ nó ngại

– Có ngại không

– Không, nhưng mà tao nhớ mày ở sạch lắm, sao lại để xe bẩn thế này

Nó lắc đầu ngoe nguẩy đuôi tóc đằng sau

– Tao không rửa vì không muốn ai đụng vào, bẩn thế không ai thèm đi, biết tính tao mà, không thích ai đụng vào cái gì của mình…

– Vẫn vậy hả, mãi không thay đổi
– Đi thôi.

À, không có mubahi, tôi phải đi mượn rồi..

Tôi đội mũ cho nó, nó lại ngoe nguẩy lúc lắc cái đuôi tóc ý không chịu để tự làm, tôi vẫn đội và gài dây cho nó.

Bọn tôi bắt đầu đi..

Tôi chở nó đi ăn một món mà tôi rất thích..

Mì Gà Quay của người Hoa ở Nguyễn Trải ( tôi là người Hoa gốc Việt )

Nó vẫn vậy, vẫn ít nói như từ lúc tôi biết nó…

Tôi không biết bắt đầu từ câu hỏi nào, câu hỏi nào cũng đè nặng đến cảm xúc của nó, tôi biết nó gặp tôi quả thật là điều nó không bao giờ nghỉ tới.

Vì nó tưởng tôi vẫn còn ở Hà Nội, vẫn kinh doanh cf. Vẫn là Duyy bảnh tỏn xưa giờ, không phải thằng làm thuê như thế..

Cuộc sống mà, một thằng làm thuê, một con làm gái chạm mặt nhau âu cũng là duyên trời đã đặt sẳn rồi.

Tôi và nó cứ ăn, tôi ăn xong trước..tôi ngồi nhìn nó ngấu nghiến miếng đùi gà mà không ngần ngại bởi ánh mắt của tôi..

– Ba năm rồi nhỉ ?

Nó ngước lên nhìn tôi

– Vẫn ăn không lại, ăn nhanh thế không tốt đâu
Rồi lại tiếp tục hành trình tô mì của nó.

Tôi cứ ngồi đó, nhìn nó ăn mà nhớ lại một thời sóng gió cùng nó

( Kí Ức )

Đôi bàn tay mà tôi từng khen đẹp đang đặt trên vai mình.
Khuôn mặt lấp ló đằng sau ánh nắng chói chan che luôn cảm xúc của tooiii

Một cảm giác nhộn nhịp trong tim lâu rồi tôi chưa nhận thấy…
( Lúc này điều trị bệnh đã đở rồi )

Nhưng với sự tự ti bởi căn bệnh của mình, tôi vẫn tránh né gặp mọi người, nhất là nó.

– Về đi

Tôi gập người ôm cái gối che đi cảm xúc trên khuôn mặt mình..

– Về Đi, đừng bao giờ qua nữa.

Tôi hét lên gắt gỏng..

– Không , bọn tôi đến đây để giúp bạn..

Tôi ngước lên khi nghe thấy hai từ ” Bọn Tôi “

Thư , Vy…và thằng Khoa.

Toi có một cảm giác hơi ê buốt trong tâm hồn mình khi thấy Vy ở đó

” Không phải vết thương nào cũng chảy máu. Và cũng không phải không chảy máu là không bị đau.”


Tôi nắm đôi tay đó

Tôi đứng dậy

Tôi ôm nó…

Tôi cứ hành động một cách hoàn toàn tự nhiên, không nghĩ suy, không gượng gạo..

Tôi cứ ôm nó như trước Vy và Khoa…

“Babe can’t tell u nothing hah”

– Đẹp rồi đấy

Khoa nói

Tôi liếc mắt nhìn nó…

Nó im lặng…

Cái khoảng khắc đó giúp tinh thần tôi đi lên rất nhiều.

Hè đó ngày nào bọn nó cũng sang nhà tôi chơi, nấu nướng bày trò các kiểu để tôi phục hồi lại nhanh hơn rồi còn đi học lại..

Tất nhiên tôi học 11 và tụi nó học 12.

Cái ôm đó..cái ôm đó như là tâm tư của tôi gởi vào sau một thời gian cô đơn tận cùng..cái ôm đó như sự thay thế, như là hàn gắn..

Như là một lời cảm ơn…

Cảm ơn vì đến giờ phút này nó vẫn đến và giúp tôi…
Hà Vũ Thiên Thư.

Sau đợt hè đó tôi được trợ giúp bởi bác sỉ riêng và cả tụi nó nữa….
Viết tới đây tôi lại cảm thấy buồn cười..cười cho cái sự trớ trêu của số phận..
Haha, ba tháng hè bên cạnh nhau làm sao mà không có tình cảm được chứ…

Mà tôi cũng không biết rõ, tôi đoán thế, vì cái hành động của cả hai đứa tôi để ý thấy hơi lạ..tôi có cái cảm giác khó chịu khi thấy cảnh đó, cảm giác như là ghen thì phải..mặc dù chả là gì của mình nhưng tôi vẫn ghen..

3 tháng hè nhiều cảm xúc lẫn lộn lắm, tôi vui có, buồn có, nhưng vui thì nhiều hơn..đặc biệt ghen ghen lạ lạ. haha.

Ơ mà ngẫm lại tại sao tôi lại ôm Thư nhỉ, chắc chỉ là cái ôm của bạn bè lâu ngày gặp lại phải không?

Tôi không rõ nữa..cũng không chắc lắm..

Thời gian đầu đi học lại lớp 11 với tôi khó khăn lắm, tập làm quen lại mọi thứ..nhưng trí nhớ cũng không phải dạng tệ nên mất 3 tháng đầu là tôi dần quen lại tuy một vài tính tình từ bệnh tự kỷ vẫn lưu lại như sai chính tả, sai dấu hỏi ngã, nhìn vật méo vẫn còn khó chịu….một vài thứ khác nữa…

Tất nhiên khác khóa thì sẽ học khác buổi. Gặp nhau là chuyện khá khó…

Sau một thời gian đi học lại thì tôi với Thư cũng hay liên lạc, mỗi tối bọn tôi hay cf cùng nhau một đoạn rồi về học. Thư vẫn luôn thế mà, học vẫn ưu tiên trước.

Lúc này thì tôi phát hiện ra một sự thật khá quải. Đó là thằng Khoa và Vy quen nhau.

Aaaaaaaaaaaaaaa
Thằng chó nó thả thính cái Vy suốt quảng thời gian ở bên nhà tôi, tôi lúc đó cũng không có tâm trạng để ý đén tình cảm nên không có đặt tâm vào vấn đề đó, nhưng rõ rang cảm nhận của tôi không sai. Hành động thân thiện quá mức với cái gọi là bạn bè. Mà trước đó bọn nó có quen nhau đâu???

Bọn nó có biết nhau trước đó đâu nhỉ ?

Mà thôi tôi cũng không thắc mắc, không bận tâm nữa. Đó không phải việc của mình, tôi lại là người không thích nghĩ nhiều về chuyện người khác. 

Nhưng có một cái hay nhé, khi tôi trở lại học và vượt qua gần 1 năm trời cái bệnh tự kỉ thì tôi học khá lên hẳn, về cơ bản những kiến thức lớp 11 tôi đã đi qua một phần, phần còn lại bản thân tôi thay đổi cũng nhiều, tôi thích đọc sách nhiều hơn, tôi thích làm những thứ khiến bản thân mình cảm thấy vui vẻ, tôi không làm những điều thừa thải như đánh nhau, chửi bới, làm màu trước gái nữa.

Tôi thay đổi gần như là hoàn toàn, cảm thấy mình trưởng thành hơn nhiều. Tôi học cũng khá hơn trước nhiều và một điều đặc biệt nữa là sự chu toàn của bản thân tôi tang lên một cách khó hiểu.

Tôi thích sạch sẽ, nay lại sạch hơn.

Tôi thích tóc dài, nay lại thích hơn

Tôi thích tay đẹp, nay lại thích hơn.

Làm việc gì cũng phải làm tới nơi, thích thứ gì phải làm cho bằng được. Cần điều gì sẽ không ngần ngại mà cố gắng đạt lấy.

Có một khoảng thời gian Vy cãi nhau với Khoa, người nó cần bên cạnh là Thư…

Khoảng thời gian đó tôi cũng cần Thư bên cạnh..

Mỗi tối tôi ngồi cf đọc sách tôi muốn Thư ngồi đối diện mình, Thư về tôi về.

Và khoảng thời gian đó có them Vy nữa..

Vậy mà bảo là không nghỉ đến tình cảm, chỉ muốn học còn đi du hoc. Đúng là tâm tư phụ nữ, không đoán được. 
Xạooooo

Làm người ta một thời tuổi trẻ mơ mộng…

….

Mà cũng nhờ khoảng thời gian đó mọi thứ được phân định rõ rang hơn, tôi không còn thích Vy nữa. Sự gặp mặt liên tục của ba bọn tôi làm vị trí có chút thay đổi.

Ừ thì tôi cũng không dám chắc nữa…

Tôi thích Thư thì phải..

Sự ân cần, sự có mặt mọi lúc, sự quan tâm, sự lo lắng, sự …sự gì không biết.

Chỉ biết là tôi đã thích Thư thôi…

Thích chỉ là sự khởi đầu của một quá trình dài nào đó..nó không chứng minh điều gì cả..

Nó đơn giản..mà mộc mạc..chỉ vậy thôi !

………

– Này, mơ mộng gì đấy…

Tiếng gọi của nó làm tôi giật mình, tôi nhớ về ngày xưa, nhớ về ngày ai cũng còn trẻ, ngày mà không phải mệt mỏi vì cuộc sống này. 

Ngày mà ai cũng đã từng mộng mơ..

Ngày chúng ta còn trẻ..

– Hả ? Xong rồi đấy hả.

Ừ, về thôii

Về làm gì vào lúc này. Đi đâu đó đi

Đi đâu?

Đi đâu còn lâu mới nói, đi

Nó im lặng đi theo tôi..tôi cũng im lặng lấy xe đưa nó đi.

Chúng tôi cứ im lặng như thế, nó không nói gì. Tôi hiểu !

Tôi đưa nó ra nhà Hát Thành Phố , ở một góc nhà Hát có ông bố già bán độc mỗi loại trà sữa Cozy thôi, à thì ngày xưa là vậy, giờ thì bán đủ loại nước rồi, đông hơn trước, ồn ào hơn trước nữa.

Tôi lại rẻ sang hướng khác, cũng chưa biết đi đâu nữa, đi đâu chỉ để có nó và tôi. 

Chỉ 2 đứa thôi…

Rồi cũng có chỗ ngồi…Công Viên Tao Đàn !

Công nhận cái công viên này vào đêm nó lạnh lẻo kinh khủng, lạnh một cách kì lạ.

Sự âm u của nó khiến hai chúng tôi rung mình..nhưng kệ. 

Tôi thấy khá yên tỉnh là được, có tôi rồi thì nó chẳng phải sợ gì cả.

Ma đầu đen thì tôi còn ngại, ma đầu trắng nhiều khi thấy tôi nó lại sợ hơn tôi thấy nó , tôi đẹp trai quá nó gặp nó yêu tôi luôn thôiiii..

Nó cứ ngồi nhìn đầu mũi gót của nó

Tôi cứ ngồi nhìn đầu dép lê của tôi

4 chân cứ đung đưa như thế không một tiếng nói nào được phát ra..

Thật ngại khi phải bắt đầu nói một điều gì đó khiến một người tổn thương…

– Vy…

Nó ngước mặt lên nhìn tôi…

Không biết nó đã khóc tự bao giờ rồi…

Tôi đứng lên quỳ một gối trước mặt nó, tôi áp 2 tay vào má nó dung 2 ngón cái quẹt đi những giọt nước mắt trên mi nó..

– Đừng khóc…đừng khócc

Recommended For You